Nỗi buồn dễ chịu

Đại văn hào Nabokov nói trong cuốn Nói đi, Ký ức: “Chiếc nôi chao trên vực thẳm, và lương tri bảo ta rằng sự tồn tại của ta chỉ là một kẽ nứt ngắn của ánh sáng giữa hai cõi hư vô bất tận của bóng tối.”

Vũ trụ bao la hàng tỷ tỷ năm, thì 60 năm cuộc đời hay vài chục ngàn năm văn minh loài người, cũng chỉ là một khe sáng giữa bóng tối bất tận của vũ trụ. Thời đại tạo nên số phận. Thời đại quyết định hoàn cảnh của con người. Có 3 thứ mà con người không thể chọn: cha mẹ, quê hương và thời đại.

Nếu là người Việt sinh ra trong nửa đầu thế kỷ 20, gần như họ phải trải qua một cuộc đời nghèo khổ, thương đau, chia cắt và mất mát.

Nếu ai sinh ra ở phía Bắc vĩ tuyến 17, vào những năm 198x, sẽ lớn lên trong sự thiếu thốn của nền kinh tế bao cấp, nhưng cũng được chứng kiến sự đổi mới, hội nhập của đất nước với thế giới. Thế hệ này cũng được chứng kiến sự phổ biến của máy tính, và sự bùng nổ của cuộc cách mạng công nghệ thông tin.

Chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi ấy thôi, thế hệ 198x được nếm trải rất nhiều hương vị của thời đại. Tôi cho rằng, hiếm có thế hệ người Việt nào lại may mắn đến vậy.

Nhìn một cách tổng quát, còn đó những nỗi buồn, những bất công, những trăn trở, giằng xé nơi nội tâm giữa sự đan xen của những luồng tư tưởng, giữa những giá trị cũ-mới. Nhưng dẫu sao, hòa cùng hơi thở của thời đại, vẫn là một nỗi buồn dễ chịu.

Leave a Comment